Nhưng cảm xúc dằn xuống để sống thế cuộc như nó phải thế
Đơn giản là bạn có yêu bài hát này đến mấy. Thính giác người nghe đã bị lôi cuốn đặc biệt trước khi giọng Hà Trần cất lên tưng tửng. Trái đất hình tròn. Vn/Mask). Sâu hút. Vẫn ở đây. Bạn đã nghe và đã “cảm” Biết mãi là bao lâu?! Vậy thì cứ nghe lại đi nhé.
Ta là từng người buồn. Khi yêu người ta thích dùng từ mãi mãi để nói về tình. Tay em đùa với tóc. Nhưng rất có thể 4 tháng nữa sẽ là “Tháng 2 uể oải”. Thế nên không thể “Thấy được vạn vật” để biết em giờ đây rất vui hay đang buồn. Môi ấm nơi bóng tối. Nào có đâu tiên phật. Nào có đâu thần. Anh là một người trần Đỏ mắt khô. Sự điêu luyện tinh tế của Hà Trần với những ca từ cứ ngân vang da diết.
Tiếng nhịp phách. Giọt nước hình tròn. Có thể lắm… Trúc Mai (Depplus. Vẫn là người đàn ông lý trí ấy
Một lời tự sự trải nghiệm của người đàn ông trưởng thành. Mặc mùa xuân sau vai. Vì thế cảm giác sợ hãi thực tiễn. Thờ ơ với tiếng trống dồn như một lời khẳng định chắc nịch: anh là một người trần! Là người trần với đầy đủ những xúc cảm của tình. Đừng nên thử hát mà mất đi cảm xúc bạn vừa trải nghiệm.
Tiếc một “vòng tròn hoàn hảo” cứ thế đeo mang. Để thấy em. Câu hát rốt cục đầy tiết chế của Hà Trần trên nền nhạc dần lắng thực sự là mô phỏng hoàn hảo điều đó. Thôi thúc mà ẩn bên trong là cả một sự quan tâm thành tâm qua lời than thở “Anh đâu phải tiên phật”. Vô nghĩ nhưng lại khiến người nghe cảm nhận rõ hơn hết sự đau xót.
Vẫn chung sống với tình ái và nỗi nhớ. Không còn thuộc về anh nữa. Biết sao cho vơi. Có nghe nó hàng trăm lần thì cũng cực khó để hát cho ra “hát”. Để đôi mắt khô trong những đêm không thể ngủ. Cảm giác trống lổng buồn tẻ sẽ đeo đẳng mãi tới bao lâu?! Thế giới là sự kết hợp của những vòng tròn.
Với nét trẻ trung. Thấy được vạn vật Đâu phải thần thánh. Có đầy tỉnh ngủ và lý trí nhưng cũng không thể thoát ra khỏi cái tính chất của ái tình: nỗi nhớ! Nỗi nhớ ấy nó không cồn cào. Để xem nỗi nhớ là hư không. Nơi vết dấu người đi. Cái mảnh khuyết khiến người đàn ông luôn phải kiếm tìm. Bài hát khép lại như cách nó mở ra. Rồi dồn đuổi khiến người nghe cũng chìm đắm trong tâm trạng đầy khắc khoải.
Phân tử hình tròn
Tiếng piano khuếch đại đúng phong cách acoustic thánh thót cất lên trên cái nền âm thanh ghi ta được tỉa đều đặn như những tiếng thở dài vọng vào đêm thanh vắng. Lý trí giúp anh bằng lặng. Anh đâu phải. Cái hình bóng rất thân thương ấy. Giản đơn nhưng chất chứa niềm đau: Anh đâu phải tiên phật.
Cái điều ao ước của những người đang yêu lại là nỗi ám ảnh của người không yêu. Đời dài rộng cũ kĩ. Vẫn ở đây”. Họ thường tư hào về bản thân mình. Biết nấu nung điều gì. Thế cục là nhiều giây phút chợt đến rồi chợt đi. Dài rộng trao về ai. Nỗi sợ và mê si. Thế mới thấy cái tinh tế của Đỗ Bảo và đẳng cấp diva của Hà Trần. Nghĩ thêm chi? Ca từ chợt vút cao. Phối hợp với sự luyến láy đầy ma mị của Hà Trần làm người nghe bị thôi miên bởi ca từ như phân bua tâm sự.
Một người ước. Những vòng tròn bội bạc… Khi 2 người đang hạnh phúc trong tình yêu.
Với cả tuổi xanh và tương lai giờ vô định đâu đó như màn đêm. Vẫn là sự tỉnh ngủ của người đàn ông nhiều trải nghiệm khiến anh chẳng thể ru lòng chìm đắm trong kỷ niệm để “thấy em.
Bóng dáng người con gái mù mờ hiện ra. Dằn lòng để mọi thứ lắng xuống. Tinh nghịch vô lo. Mà nhìn ra khoảng trống. Cái vòng tròn mất đi một góc lớn hình tam giác. Thế cuộc chúng ta đang quay vòng.
No comments:
Post a Comment