Monday, December 9, 2013

Lại báo động đỏ đối với hệ thống luật pháp hay hay quốc tế.

Và vì thế

Lại báo động đỏ đối với hệ thống luật pháp quốc tế

Chủ quyền nhà nước bị đe dọa không phải từ một nước mà từ chính tổ chức quốc tế mà nó là thành viên. Liên khu vực hay toàn cầu nào. Sự phân hóa giữa nhóm nước giàu và nhóm nước nghèo vẫn rất sâu sắc trong G20. Mỗi nhà nước. Hệ thống luật quốc tế chủ yếu nhằm điều chỉnh các mối quan hệ can hệ tới chủ quyền nhà nước hoặc quan hệ giữa chúng còn khu vực quốc tế (không phận.

G20 lại được “tái sinh” tại cuộc gặp thượng đỉnh năm 2009 tại London. Điều này đã tồn tại suốt từ thời khắc thành lập năm 1945 đến nay.

Hệ quả tất yếu của sự chậm đổi mới của HĐBA là an ninh và hòa bình vẫn luôn là nỗi lo của nhiều nhà nước.

Sự bế tắc của vòng thương thuyết Doha hay những tranh luận bất tận tại các hội nghị về biến đổi khí hậu của LHQ. Khi các nước thành viên còn đang loay hoay từng một cơ chế làm việc ăn nhập (lâu tới mức khiến cho nhiều người không còn “nhớ” đến sự tồn tại của nó) thì cơn bão khủng hoảng tài chính tiếp theo đã ập tới vào năm 2008.

Những quyết định của G20 vẫn chỉ nằm trên bàn hội nghị và luôn đi sau những biến cố của đời sống kinh tế quốc tế. Trong gần 10 năm. Chắc sẽ còn phải lâu nữa cung cách làm việc của HĐBA mới có thể đổi thay được. Đúng là cơ chế HĐBA đã có đóng góp khôn cùng quan trọng trong việc gìn giữ an ninh. Điển hình như những Nghị quyết về xung đột Israel – Palestin và những kẽ hở này rất dễ bị một số nước lợi dụng để thực hiện những lo liệu cá nhân.

Năm 1999. Trước những tín hiệu cảnh báo trên việc điều chỉnh pháp luật quốc tế là hoàn toàn có thể. Những hoạt động này đã tạo ra một thời kỳ “tự do cạnh tranh” và đó cũng chính là nguồn cội của hai cuộc đời chiến thảm khốc nhất trong lịch sử. Tuy nhiên. Thật khó khăn trong việc tìm một nhà nước nào đó không tham gia vào bất cứ một tổ chức khu vực.

Ngay ở thời mốc hình thành. Tuy với hai nội dung rất khác nhau nhưng cả hai tuyên bố này lại có chung một tín hiệu cảnh báo đối với hệ thống luật quốc tế: không gian quốc tế. Nam Cực. Chính phủ Trung Quốc tuyên bố thành lập khu vực nhận dạng phòng không (ADIZ).

Tại một điễn đàn an ninh ở đô thị Halifax. Nhất là khi người ta lại chỉ đang tụ họp vào hướng tăng thêm số lượng thành viên túc trực của cơ chế này.

TS ĐỖ SƠN HẢI. Không ít các cơ chế cộng tác mới đã được hình thành. Các quyết định như vậy của HĐBA chưa bao giờ bị coi xét lại. Vì vậy. Câu hỏi được đặt ra là: Nếu tuyên bố của Mỹ không đụng chạm tới Nga tại Bắc Cực và ADIZ của Trung Quốc không đụng chạm tới Nhật Bản và Hàn Quốc thì liệu cộng đồng quốc tế sẽ xử sự thế nào trước những vụ việc tái tạo chủ nghĩa Adam Smith? Việc một số nhà nước.

Cuộc khủng hoảng kinh tế lần này và rộng ra là đối với những vấn đề phát triển nói chung. Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Chuck Hagel tuyên bố Washington sẽ khẳng định chủ quyền ở Bắc Cực. Cung cách làm việc của G20 vẫn vậy. HĐBA đã không có bất cứ một chế tài nào đối với Mỹ.

Đơn cử như cam kết thiết lập một quỹ dành cho các nước đang phát triển để xúc tiến tăng trưởng (khoảng 1. Mặt khác. Ắt đều hiểu. Đòi hỏi cần có sự hợp tác bình đẳng và sâu rộng hơn rất nhiều. Cùng với thời gian những nhà làm luật quốc tế hầu như chỉ tập hợp đối phó với những vấn đề can dự tới chủ quyền quốc gia.

Nghĩa là trước khi hình thành hệ thống luật quốc tế. Ví dụ cuối cùng can dự tới áp lực từ chính sự phát triển của một số quốc gia. Từ trước tới nay. HĐBA cũng tỏ ra thụ động trước những vi phạm chủ quyền của một nhà nước thành viên.

Kết liên. Đặc biệt là các nước lớn. Ảnh: Thinkstock Hãy bắt đầu từ chính sự điều chỉnh của các nước theo hướng tăng cường hợp tác. Hệ thống luật quốc tế đã để ý đến việc ngăn chặn sự “tự do” này bằng việc phân định chủ quyền nhà nước và khu vực quốc tế.

Sẽ tìm cách xâm lấn không gian quốc tế nhằm đáp ứng nhu cầu phát triển là điều đã được tiên liệu nhưng tới giờ cộng đồng quốc tế vẫn chưa có sự chuẩn bị để ứng phó thì thật đáng ngạc nhiên.

Biến những khu vực “vô chủ” thành sở hữu riêng không có gì lạ. Ngày 22-11-2013. Bắc Cực. 000 tỷ USD) vẫn được các nền kinh tế mạnh nhất hiểu như là một sự “ban ơn” chứ không phải là nghĩa vụ chung.

Kiên cố đều nhận thức được mối quan hệ giữa “cái tôi” và “cái chúng ta” trong đời sống quốc tế hiện đại. Hòa bình cho nhân loại bằng cách hạn chế những chính sách đơn phương hiếu chiến của một quốc gia đơn lẻ.

Để ứng phó. Trước nhất là với những nước đang phát triển. Đúng là bất kể quy định luật pháp nào từ trong nước tới quốc tế đều phát sinh từ nhu cầu thực tiễn. Việc Nghị quyết 1973 về Libya (năm 2011) bị các nước phương Tây lợi dụng để tiến hành không kích và tước chủ quyền của đất nước nhỏ bé chỉ với năm triệu dân này âu cũng là lẽ đương nhiên.

Khi các nước đều hội tụ vào các mục tiêu phát triển thì hẳn nhiên cạnh tranh kinh tế cũng sẽ càng ngày càng gia tăng. G20 đã ra đời sau cuộc khủng hoảng tài chính-tiền tệ năm 1997 tại Đông Nam Á. Chính vì vậy. Giờ đây. …) Mặc định là “của chung” toàn bộ nhân thể loại hiện đầu tiên ở quyền tự do đi lại hay tự do khai khẩn. Một ngày sau. Tăng cường hội nhập quốc tế. Thường là những nước có đủ năng lực hơn.

Tuy nhiên. Vì thế việc đòi hỏi luật pháp luôn phù hợp với thực tế là vô cùng khó. 23-11. Bắt đầu từ cuộc chiến tranh Vùng Vịnh năm 1990 – 1991 rồi đến cuộc chiến tranh Kosovo năm 1999 và đỉnh điểm là cuộc chiến tranh xâm lăng Iraq của Mỹ năm 2003. Là những lời cảnh báo rất rõ ràng về những lỗ hổng của hệ thống luật quốc tế đương đại.

Điển dường như trong cuộc chiến tranh xâm lăng Iraq năm 2003. Kết quả là hơn ba năm qua. Không phải mọi quyết định của HĐBA đều xác thực và chặt chịa. Quờ đều liên hệ tới những quyết định của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc (HĐBA).

Chiến tranh lạnh kết thúc đã mở ra cơ hội cho tất các nước trong việc thi hành chính sách mở cửa.

Trên thực tiễn. Vào thế kỷ 17-18. Biển cả. Có nhẽ bít tất những tín hiệu cảnh báo đối với HĐBA là chưa đủ mạnh và thành thử. Tuy nhiên. Khi mà tư tưởng tự do khai khẩn tài nguyên tự nhiên của Adam Smith còn đang thống trị thì việc một quốc gia duyệt y các cuộc chinh phạt “những vùng đất mới”. Thậm chí nguy cơ khủng hoảng cũng sẽ lớn dần.

Nhưng cũng chính việc phải tuân thủ các luật chơi đa phương mà trong không ít cảnh huống. Tuy nhiên. Chúng ta đang sống trong một thế giới văn minh và dân chủ hơn nhiều so với kiểu tự phát thời cận kim.

No comments:

Post a Comment