Trước hôm họp báo thôi mà chị đã lo đến mất ngủ
Hồi mình còn làm ở bưu điện, “chú” đã tỏ tình với mình bằng mấy câu thơ tự làm được ghi vào một tờ giấy nhỏ xé vội, rồi biến mất”. Cái khí trời trong vắt, cái bình yên tuổi nhỏ đã thấm đượm vào tâm hồn chị, rất đỗi dịu dàng, để giờ đây, nó hiện hữu trong tính cách chị, sự sôi nổi luôn ẩn chứa dịu dàng; trong đáy mắt chị, lúc nào cũng long lanh, rạng ngời; trong nụ cười chị, lúc nào cũng giòn tan, hạnh phúc; trong tiếng hát chị, ngọt, lả lướt như những cánh cò trắng nuột trên ruộng đồng mông mênh, mà cũng rừng rực mê say.
Chia tay chị, tôi hỏi, là một ca sĩ có danh, thành công trong sự nghiệp và có một gia đình hạnh phúc, chị có nghĩ mình là người đàn bà thành đạt không? Chị cười bảo: “Chị chỉ là một người đàn bà thường nhật như bao người phụ nữ khác thôi em ạ, có gì to tát đâu.
May mắn cho tôi là chị đồng ý ngay sau một cái hẹn chắc nịch tại Hội Nhà báo thành thị. Chị cảm thấy mình may mắn khi có một cuộc sống thích thú và nhiều màu sắc, em ạ”. Chị bảo, chị đi hát là nhờ bạn bè thuở còn đi học “quảng cáo” với thầy cô giùm chị. 2. Rồi những vất vả, trở lực trong buổi đầu chị bước vào kinh doanh, việc gia đình, con cái. Sau đó không lâu, chị thi vào Nhạc viện Hà Nội.
Dù mê hát hò, nhưng Trang Nhung rất nhát. Mỗi cuộc thi là mỗi kỷ niệm, vui buồn lộn lạo, nhưng với chị, đáng nhớ nhất là cuộc thi năm 1992.
Chị ngạc nhiên, “9 cơ à?”, rồi chị kể tên các album đã phát hành, có sự bổ sung của tôi. Hình như, Trang Nhung rất có duyên với các giải thưởng. Và hiện tại, dù bận rộn với công việc kinh dinh tại Appollo nhưng chị luôn dành thời kì vun vén gia đình, chăm chút cho chồng, cho con. Trang Nhung đẩy cửa bước vào, dáng người nhỏ nhắn, tóc xõa dài, nụ cười già, xua đi không khí chao chát của một chiều nắng chói… 1.
Không ai nhận ra đó là cô gái Trang Nhung mặc áo dài trắng muốt trong tiết mục trước, ngoại trừ một người bạn của cha chị.
Thế nhưng, với giọng hát đa dạng, nhiều màu sắc, Trang Nhung còn hát nhạc trẻ, nhạc trữ tình quê hương, truyền thống cách mạng với tinh thần luôn giữ được nét Việt và đề nghị thổi hơi thở hiện đại vào những ca khúc tưởng chừng đã cũ về nhạc điệu.
Lời ca, điệu hát cứ thế tuôn chảy hồn nhiên trong trí nhớ chị đến nỗi ba má chị cũng phải bất thần khi 6 tuổi chị đã có thể hát một mạch bài Lái xe chiến trận mà cha chị vẫn thường hát trong các buổi giao lưu văn nghệ. Chị hát xong bài Thầy giáo em, tiếng vỗ tay ngợp trời, nhạc sĩ Đỗ Hòa An hỏi chị có thuộc bài nào nữa không. Thầy kêu chị hát thử, nghe ổn, bèn dạy chị bắt nhịp.
Chị cười tinh quái, mắt long lanh, tự hào. Chị nói vậy bởi lẽ, với chị, âm nhạc nói riêng và nghệ thuật nói chung là ham, là một phần rất lớn trong đời chị nhưng chưa bao giờ là đích đến. Trò chuyện với chị, có cảm giác những khả năng ấy thiên vị thuộc về chị, cứ vậy mà biểu thị thôi, thiên nhiên như nhiên vậy.
Máy ảnh chụp tanh tách, sáng lóa mắt làm chị ríu cả tuỳ thuộc. Đến năm 1999, chị đoạt giải C cuộc thi Tiếng hát Truyền hình toàn quốc.
Bốn đứa trẻ đẹp, ngoan ngoãn, khỏe mạnh và một người chồng rất đỗi yêu chiều vợ là kết quả viên mãn của một tình đẹp. Album Son của chị là minh chứng cho hướng đi đúng đắn ấy. Lúc chị hát xong, ông tìm gặp chị, cười cười: “Trông mầy hát hệt bố mầy!”.
Gọi hú họa vậy thôi chứ tôi không dám hy vọng nhiều, vì để chuẩn bị cho một liveshow được đầu tư kỹ càng như thế, chị có sao nhiêu việc phải làm. “Chú” (chồng chị lớn hơn chị 13 tuổi). Chị quýnh quá, “Giờ con chỉ nhớ mỗi bài tài xế chiến trận thôi!”. Chị bảo: “Cuộc sống luôn song hành niềm vui và nỗi buồn mà, phải thế không? Ai cũng thế thôi, phải có những nốt trầm thì nốt bổng mới reo vui chứ.
Nhưng, niềm mê say ca hát vốn có sẵn trong máu lại trỗi dậy, lúc nào cũng thấy thiếu thiếu cái gì đó, nên thấy ở đâu tổ chức thi ca hát là chị đăng ký thi.
Hát riết rồi được mọi người biết tiếng, thấy cuộc thi nào thì xui chị đi thi. Năm 1992, chị được giải xuất sắc Tiếng hát Sinh viên toàn quốc
Tiết mục ấy đặc sắc đến mức, ban tổ chức quyết định trao cho chị giải đặc biệt.
Từ việc chị theo chồng rời Hà Nội vào Sài Gòn, lạ môi trường, chị ốm lên ốm xuống suốt hai năm mới có thể bắt nhịp được. Với chị, anh như một người thầy, một người anh, một người bạn lớn trong thế cục. Chị nghĩ, việc gì cũng vậy, chỉ cần mình nắm, chắt chiu, vun vén, mình sẽ làm được, phải không em?”.
Vậy là chị ra sàn diễn trong bộ áo xống quân nhân, đội mũ tai bèo, mặt vẽ đầy râu ria, tấu nói bài hát chị đã nằm lòng. Trang Nhung hạnh phúc bên gia đình. Hà Khẩu trong ký ức Trang Nhung như cuốn phim gián đoạn về một tuổi thơ tươi đẹp dưới mái nhà bình yên, có đồng lúa xanh mướt cánh cò, có núi non bạt ngàn sau lưng, lại có cả biển rì rào ngàn năm sóng vỗ.
Đó còn là ký ức về những cụ già ở cái tuổi xưa nay hiếm, lưng còng theo thời kì, răng nhuộm đen, tóc bạc ánh ngời, gánh mẹt hàng rong với vài thức quà vặt mà chị hay gọi vào mua chỉ để được nghe ngôn ngữ khàn đục của tuổi già và nhìn nụ cười móm mém.
Hồi chị còn nhỏ, mỗi lần cha chị đi diễn ở đâu là ông cõng chị theo đến đó nên cái không khí của đàn ca, hát xướng đã ngấm sâu trong từng đường gân thớ thịt chị. “Anh ấy có khiếu về nhiều mặt như thơ ca, hò vè, vịnh thơ, ra vế đối và đối ở mọi lúc mọi nơi, mọi tình cảnh.
Cha của chị công tác tại Đoàn Văn công Quảng Ninh, còn mẹ chị là nữ nghệ sĩ hát chèo Côn Sơn Kiếp Bạc. Chị bật cười thật to khi tôi gợi lại kỷ niệm: “Ông xã mình không lãng mạn theo cách bình thường. Cá nhân tôi nghĩ, đó là tính cách đáng yêu của một nghệ sĩ thực thụ trân quý khán thính giả và nghề của mình.
3. Lúc mới quen nhau mình hay hổ ngươi nên rất ít nói mặc dầu rất thích. “Chị nói không biết em có tin không, chứ đến hiện thời, bước ra sân khấu, nhìn thấy khán giả, chị vẫn còn run”. Chị có thể trêu người này bằng một câu vọng cổ ngọt xớt, gác tay, chống một chân lên ghế trình bày các bà các cô ở nhà chuyện trò ra sao, không ngại xấu, móm miệng khom lưng miêu tả bà cụ bán hàng xén để tôi hình dung.
Ở Trang Nhung lúc nào cũng toát ra một động năng lan tỏa - thứ năng lượng mê say, yêu đời, yêu cuộc sống, rồi đậy cái sinh khí ấy lên những người xung quanh. “Chị tham gia ca hát hay các lĩnh vực nghệ thuật khác đều rất thoải mái, tự nhiên, có thời gian thì tham gia và đã dự thì làm cho thật tốt còn không thì tạm gác lại thôi em ạ”.
Họp báo xong rồi, vừa lo, vừa cầu trời, cho sức khỏe ổn định để tới hôm liveshow có thể “cháy” hết mình. Đi cho thỏa ham. Với nền móng nghệ thuật từ gia đình cộng với lời khuyên của thầy cô, chị đã chọn dân ca và dân gian hiện đại làm dòng nhạc chủ đạo. Chị reo lên thú: “Ôi, vậy mà chị trả lời báo chí toàn 7 cái đấy! Như con kiến nhỉ, miệt mài, gấp gấp từ từ, lúc nào cũng chả hay”.
Bác mẹ chị không muốn chị theo nghiệp cầm ca vì sợ chị nặng nhọc, dẫu ông bà biết và luôn kiêu hãnh về giọng hát của con gái. Chị cười: “Nhiều người bảo nhạc của mình quê quê!” Tôi hỏi chị, không biết tôi có nhớ nhầm không, dường như chị đã phát hành được 9 album và 1 DVD.
Thậm chí anh còn biết rõ cỗi nguồn các bài hát hơn chị ấy chứ!” - chị hạnh phúc kể. Có chăng, chị cảm thấy tự hào vì mình đã luôn nắm vô cùng. Chị trải lòng: “Khi em thu hỏng một bài hát, em có thể thu lại được, nhưng với con cái, chỉ cần lãng một tẹo thôi, mình sẽ hối không kịp”.
Năm 1998, chị được giải Nhất cuộc thi Giọng hát hay Hà Nội. Năm 1995, chị lại được giải Người có giọng hát truyền cảm nhất trong cuộc thi hoàng anh do Nhật Bản và Cục Nghệ thuật trình diễn tổ chức. Tính chị vốn hay lo, lúc nào cũng cảm thấy chưa cố khôn cùng, lúc nào cũng có cảm giác sợ sản phẩm âm nhạc của mình không thỏa mãn được khán giả.
Trang Nhung sinh ra và lớn lên ở Hà Khẩu, Quảng Ninh, trong một gia đình có truyền thống văn hóa, nghệ thuật. Đó là lần trước tiên chị bước lên sân khấu, toàn người là người. Những việc chị làm, những thành công chị gặt hái được, qua cách chị nói, lúc nào cũng trở thành nhẹ bẫng, như thể, bất kỳ ai, bất kỳ người đàn bà nào cũng có thể làm được.
No comments:
Post a Comment