Sunday, September 22, 2013

Giá trị của thiện nguyện và bổn hay hay phận xã hội.

Nguyễn Thị Thảo Nhi cho rằng, công việc bạn đang làm không lấy gì làm to tát, bởi SV ai cũng có tinh thần tình nguyện cả

Giá trị của thiện nguyện và trách nhiệm xã hội

Vì nếu muốn tương trợ cho các bé mà không hiểu các bé muốn gì thì rất dễ bị đánh hoặc cắn.

Hiện thời khi đã quen, nếu lâu lâu các bạn mới đến là những em nhỏ luôn hỏi anh/chị đi đâu, có còn nhớ em không, có em không nói gì chỉ cười, nhưng trong ánh mắt ngập tràn tình cảm mến yêu.

Đồng hành với các bạn là tấm lòng của Hội đàn bà 2 phường An Khê và Hòa An đã quyên những thùng quà gồm áo quần, sách vở, công cụ học tập và vải may áo xống cho các em học sinh Trà My. Nhưng như thế là chưa đủ.

Mà đích thực, Thịnh và Nhi cũng là chỗ dựa cho nhiều em ở đây. Nhận chân thông ngôn, thế nhưng, trên thực tế, công việc của hai bạn đảm đang nhiều hơn thế. Đến nay, nhóm VN của Minh đã có 24 thành viên tham dự. Thế nên, chúng em phải tìm đọc tài liệu, hỏi nhân viên trọng tâm về tính cách, đặc điểm riêng của từng em. Hà Nguyên. Hơn 10 nồi cháo như thế đã được nấu thời gian qua.

Thế nên, cứ lúc nào rảnh là bọn em lại đến”. Dịp 1/6 vừa rồi, nhóm đã rồng rắn kéo nhau lên Bắc Trà My phát 40 suất quà cho các em nhỏ ở tổ Trấn Dương, thị trấn Trà My. Những ngày lễ, Thịnh, Nhi rủ thêm các bạn cùng kinh doanh hoa tươi, làm hoa giấy.

”, Nhi tỏ tường. Khác với Thịnh và Nhi, Nguyễn Hoàng Minh (SV Trường ĐH Kinh tế - ĐH Đà Nẵng) đã thành lập nhóm tình nguyện viên với tên gọi VN với ý tức là Việt Nam.

Chỉ qua buổi thứ 2 đến trọng tâm, Thịnh và Nhi còn kiêm luôn cả việc chăm nom, bón từng thìa cháo, cùng kiên trì tập từng động tác tập vận động cho những em khuyết tật hay thiểu năng trí não.

Rồi những bức ảnh về việc làm của mấy chị em Minh được đăng tải và truyền đi trên mạng từng lớp, giúp Minh kết nối với nhiều tấm lòng khác. Thế nhưng, chăm chút trẻ bị khuyết tật vận động, thiểu năng trí não hay tự kỷ là một công việc không hề đơn giản nếu chưa từng được chỉ dẫn qua. Rồi vừa chơi, vừa gần gụi trò chuyện với các bé thì các bé mới cộng tác để cùng tập tành được”.

Thảo Nhi cho biết: “Bọn mình chỉ có tình thương và sự sẻ chia. Phát cháo tình nguyện tại bệnh viên Từ khoảng 3 năm nay, Nguyễn Văn Thịnh và Nguyễn Thị Thảo Nhi (SV Trường ĐH Ngoại ngữ - ĐH Đà Nẵng) được các em nhỏ ở trung tâm Bảo trợ xã hội Đà Nẵng xem như người thân.

Mỗi lần nấu các bạn phát được hơn 100 suất. Bán kiềm tiền để đôi khi còn mua quà cho các em, hoặc chỉ đơn giản là mua thực phẩm nấu cho các em một bữa ăn tươm tất hơn ngày thường. Lúc đang học năm thứ nhất, 2 bạn bắt đầu làm quen với các tự nguyện viên thuộc tổ chức tự nguyện viên thế giới JVN khi họ đăng ký chương trình làm việc tại TT Bảo trợ tầng lớp và trợ giảng tại Trường ĐH Ngoại ngữ.

“Trung tâm chỉ có 2 viên chức trong khi có hàng chục em nhỏ cần phải được chăm nom đặc biệt. Nhóm chọn cách san sớt với những người có cảnh ngộ khó khăn bằng cách can dự với bệnh viện Đà Nẵng để nấu cháo từ thiện. Ban sơ, nhóm chỉ có 6 thành viên, là những anh chị em họ của Minh. Nhưng chỉ khi xúc tiếp nhiều với các em bé khuyết tật mới giúp các bạn hình thành được các kỹ năng cần thiết và “đi rồi mới biết, mới hiểu và xót thương các em, chứ ở nhà được dạy rằng phải cảm thông với người khác, nhưng không biết cách biểu thị như thế nào.

Người nhận quà ấm lòng, còn người trao quà như Minh thấy mình việc làm của mình có ý nghĩa hơn, bởi như Minh tâm sự: “Có làm được những việc như viện trợ người khác mới thấy mình quá sung sướng, mình mới biết chia sẻ với người khác và nếu không làm, bạn sẽ không biết gì về cuộc sống này”.

No comments:

Post a Comment